Điền Tùng Kiệt nhẹ nhàng nhảy lên bục giảng, hai tay chống vào mép bục nhìn xuống các học sinh khác: "Căn phòng lộn xộn kia trông như nơi ở của một người sống một mình, dấu vết sinh hoạt rất rõ rệt nhưng gần như không có dấu hiệu dọn dẹp. Nơi đó chỉ lớn chừng ấy, muốn giấu một người quả thực rất khó."
Nói đến đây, hắn lại quay đầu nhìn Lâm Thâm: "Vậy thì căn phòng lúc trước có quan hệ gì với ngôi trường và lớp học trước mắt này? Chẳng lẽ... phải tìm ra chủ nhân của căn phòng đó trong số đông học sinh như vậy sao?" Điền Tùng Kiệt nói xong lại tự lắc đầu nguầy nguậy: "Thế thì khó quá. Vừa rồi ở phòng thể chất đã thấy rồi, trong trường có biết bao nhiêu học sinh, chen chúc chật kín cả phòng. Tìm một người trong số đó chẳng khác nào mò kim đáy bể, huống hồ chúng ta còn không biết hiện giờ ở đây rốt cuộc có bao nhiêu Người cầu nguyện, đang ở những đâu, chẳng phải đều phải tốn công đi tìm hay sao?"
Lâm Thâm suy nghĩ một lát rồi vòng qua bục giảng, đi đến chỗ bảng thông báo.
"Bây giờ vẫn chưa thể xác định đây rốt cuộc là nơi thế nào, nghĩ nhiều chỉ thêm phiền não. Cứ đi một bước xem một bước vậy."




